Cựu đại sứ Pháp: Việt Nam dùng sức mạnh và kỉ luật tập thể tiêu diệt corona

 Cựu đại sứ Pháp: Việt Nam dùng sức mạnh và kỉ luật tập thể tiêu diệt corona

viet&doc – “Trước nghịch cảnh, một tập thể gắn kết, kỉ luật và nếu có thể – được lãnh đạo tốt sẽ chiếm ưu thế hơn hàng loạt cá nhân chống lại chính quyền. Đây là bài học vĩnh cửu” – cựu Đại sứ Jean-Noel Poirier viết trong lúc điều trị corona ở Hà Nội, đăng trên báo Pháp CAUSEUR.FR. Ông cũng so sánh văn hoá chống dịch ở các quốc gia Nho giáo bao gồm Việt Nam và các nước châu Âu.

Cựu Đại sứ Jean-Noel Poirier

Tây Ban Nha, Ý, Pháp, Vương quốc Anh và Mỹ. Các nước phương Tây nghĩ rằng bản thân mang giá trị riêng nhưng thực tế đang mang virus, một loại virus phổ quát hơn nhiều so với những giá trị con người.

Các nước châu Á, chính xác là các quốc gia có nền văn hóa Nho giáo, cho đến nay đã thành công trong việc ngăn chặn làn sóng virus corona mà chúng ta – các quốc gia châu Âu đang dốc toàn lực thực hiện.

Không có ca tử vong

Trung Quốc, Đài Loan, Singapore, Hong Kong, Nhật Bản và Hàn Quốc hay được lấy ra làm ví dụ. Nhưng chúng ta quên đi một đất nước Nho giáo khác, gần gũi với trái tim và lịch sử của chúng ta: Việt Nam.

Thành công của Việt Nam trong việc ứng phó với COVID-19 thậm chí còn thuyết phục hơn Hàn Quốc, một cường quốc công nghiệp.

Việt Nam có sự phát triển nhanh chóng trong 20 năm qua (GDP 2.700 USD/người, tăng hơn 7% trong năm 2019), vẫn còn kém rất xa Hàn Quốc hay Đài Loan về cơ sở hạ tầng, nhưng lại đang đạt được những kết quả phi thường.

Tính đến giữa tháng 4 năm 2020, số người dương tính với virus corona chủng mới gây dịch bệnh COVID-19 ở Việt Nam chưa tới 300 và tỉ lệ tử vong là 0%.

Việt Nam không hề phản ứng chậm. Vô cùng thận trọng, các trường học đóng cửa vào ngày 18-1 và vẫn tiếp tục đóng cho tới nay.

Người dân, những người hay đeo khẩu trang để bảo vệ bản thân khỏi ánh nắng và ô nhiễm, nay đeo khẩu trang một cách có hệ thống. Nước rửa tay sát khuẩn được lắp đặt ở tất cả không gian công cộng từ cuối tháng 1 (quán cà phê, lối vào tòa nhà, thang máy…).

Việt Nam cũng đã đóng cửa từ sớm biên giới với các quốc gia bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh, bắt đầu từ Trung Quốc vào ngày 1-2, chỉ một tuần sau khi ca dương tính đầu tiên được phát hiện (một người trở về từ Vũ Hán, phát hiện dương tính ngày 23-1).

Cuối cùng, Việt Nam áp dụng triệt để các phương pháp nghiêm ngặt sau từ những ngày đầu: xác định người và nhóm người có nguy cơ nhiễm, gom lại, xét nghiệm, và cách ly các ca dương tính.

Phương pháp này không khác nhiều so với khuyến nghị của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO): “Xét nghiệm, xét nghiệm, xét nghiệm và cách ly”. Việt Nam đã làm rất tốt điều này từ những ngày đầu.

Phố Trúc Bạch, Hà Nội, được khử trùng sau khi phát hiện ca nhiễm virus corona – Ảnh: Chine Nouvelle

Tại bệnh viện Hà Nội

Số ca nhiễm đã phát hiện là quá thấp so với một quốc gia cách Vũ Hán chỉ 3 giờ bay. Các bệnh viện không bị quá tải và số lượng bệnh nhân, trong và ngoài nước, được kiểm soát.

Bản thân tôi là một ví dụ. Tôi viết thư này từ phòng 541 của Bệnh viện Nhiệt đới Hà Nội, nơi tập trung điều trị các ca dương tính.

Tôi nhận kết quả xét nghiệm dương tính với virus sau hai tuần ở Paris và chuyển tới bệnh viện lúc 2h sáng ngày 25-3. Tôi không có triệu chứng, không bị bệnh, nhưng tôi sẽ ở lại bệnh viện cho đến khi âm tính.

Nếu tôi nằm viện thì không phải là vì tôi, mà vì bảo vệ cộng đồng khỏi bị tôi lây nhiễm. Trường hợp cho bệnh nhân không có vấn đề nghiêm trọng về thể chất được về nhà, không đeo khẩu trang, là không tưởng ở đây. Ở Việt Nam, bảo vệ lợi ích tập thể được ưu tiên hơn cả. Tự do cá nhân xếp sau.

Tập thể trên hết

Chiến lược ứng phó với Việt Nam đơn giản và bỏ qua quyền riêng tư. Bất kỳ ai bị nhiễm phải cung cấp danh tính của tất cả những người họ đã gặp (F1) trong những ngày trước và liệt kê tất cả địa điểm họ đã đi qua.

Tôi tự nguyện làm điều này vào đêm 24-25 tháng 3, trước khi tôi nhập viện. Tốt hơn hết là đừng nói dối.

F1 ngay lập tức được đưa tới một trung tâm và xét nghiệm. Mỗi F1 có nghĩa vụ phải thông báo cho người mà họ đã tiếp xúc (F2). Và những người F2 phải thực hiện các quy định giãn cách xã hội và cách ly tại nhà trong 14 ngày.

Tính tới ngày 4-4-2020, hơn 73.000 người đã cách ly tại trung tâm khép kín do quân đội quản lý, tại nhà hoặc bệnh viện.

Nếu F1 dương tính, F2 của người đó trở thành F1, lần lượt được gửi tới trung tâm cách ly và xét nghiệm. Và như vậy, công việc giám sát người nhiễm và người có nguy cơ theo hình kim tự tháp này không cho bạn lựa chọn.

Ở các nước Nho giáo, như Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc, quốc phòng và lợi ích tập thể đặt trên quyền lợi cá nhân. Mọi người chấp nhận ở lại cách ly trong 2 tuần trong một trại quân sự cách nhà 30 km vì sự hi sinh này được mọi người xem là cần thiết cho sức khỏe cộng đồng. Từ chối không phải là một lựa chọn ở đây.

Các biện pháp được áp dụng tại Việt Nam là không thể chịu được đối với người dân chúng ta – các nước châu Âu. Chúng ta sẽ thấy các biện pháp này không chấp nhận được và không phù hợp với các giá trị của chúng ta. Và với những giá trị này đã khiến virus corona lan rộng khắp châu Âu.

Tương lai sẽ cho biết liệu các biện pháp mà Việt Nam cùng các nước láng giềng sử dụng có phù hợp hơn các biện pháp chúng ta đang áp dụng hay không. Hiện tại, các nước Nho giáo, không kèn không trống, đang nhắc nhở chúng ta một bài học cũ.

Đó là trước nghịch cảnh, một tập thể gắn kết, kỉ luật và nếu có thể – được lãnh đạo tốt sẽ chiếm ưu thế hơn hàng loạt cá nhân chống lại chính quyền. Đây là bài học vĩnh cửu.

Trong hầu hết các lĩnh vực, trật tự và kỷ luật tập thể các các nước Nho giáo – khi được dẫn dắt bởi chính sách tuyên truyền giác ngộ – chiếm ưu thế hơn so với chủ nghĩa cá nhân phương Tây.

Từ công nghiệp, giáo dục, an toàn công cộng cho tới giờ là y tế công cộng. Không có lĩnh vực nào mà chúng ta không bị vượt qua hoặc ít nhất là bắt kịp. Sự phát triển phi thường của Hàn Quốc trong 30 năm qua đã đủ sức thuyết phục. Chúng ta có thể trấn an rằng chủ nghĩa cá nhân cho phép sáng tạo hơn”, nhưng hãy nhìn phim Parasite của Hàn đoạt giải Oscar kìa.

Đồng ý là các quyền tự do cá nhân mà chúng ta có là vô giá. Trong khi, mô hình Nho giáo nói trên là sẵn sàng hi sinh lợi ích kinh tế vì lợi ích cộng đồng. Nhưng hãy nhớ là lợi ích tập thể và tự do cá nhân cùng tồn tại hài hòa ở Pháp. Những gì chúng ta gọi là “ý thức công dân” không khác gì hơn là sự tôn trọng quy tắc tập thể vì lợi ích toàn dân.

Ý thức công dân – sự quan tâm dành cho cộng đồng – phần lớn đã biến mất, nhường chỗ cho vô số nhóm thiểu số. Nếu chúng ta không có cách hài hòa giữa ý thức tập thể và tự do cá nhân – là thế mạnh của chúng ta cho đến đầu những năm 80 – thì tôi e rằng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài nhìn các nước Nho giáo vượt mặt chúng ta trên mọi phương diện.

Kết lại

Sau 17 ngày ở bệnh viện cùng 5 bệnh nhân và 3 lần xét nghiệm âm tính, tôi về nhà và rồi tiếp tục phải cách ly 2 tuần tại nhà. Cơ quan y tế phát hiện các ca tái dương tính và ngay lập tức lệnh cách ly mới được áp đặt.

Một lần nữa an toàn tập thể được đặt trên lợi ích cá nhân. Chính quyền không muốn có rủi ro dù là nhỏ nhất.

Một sự lựa chọn không thể tưởng tượng đối với xã hội Pháp.

MINH KHÔI lược dịch

Theo Tuổi Trẻ Online

 

admin

0 Reviews

Write a Review

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *