Chùm thơ của Nguyễn Thị Hằng

 Chùm thơ của Nguyễn Thị Hằng

viet&doc- Cánh thiên di chim hoảng hốt gọi đàn/ Ta yêu người lòng lang thang đây đó/ Muốn quên đi mà tim xao xác nhớ/ Khóe mắt đánh rơi… tình vụt hao gầy

Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng

BIỂN NHỚ

 

Có một lần

ta về qua biển nhớ

Tím màu chiều nghe cát thở nao nao

 

Lững lờ trôi thuyền bạc úa cánh buồm

Dấu thời gian trầm tư… khơi… lộng

 

Mênh mang biển

trải phơi trông ngóng

Ngàn sóng miên man vỗ vực nhớ vơi đầy

 

Mùa lãng du rót tự tình vụng dại

Ta phiêu bồng

trong ướt rịn hương chiều

 

Em không về

sóng trở vào tim

Ta lặng im nuốt từng lời biển hát

 

Sóng vô thường cuốn lời yêu đi mất

Biển tình ta…

tan chảy thẫn thờ

 

Thời gian hỡi! Ghim nợ nần nỗi nhớ

Ta ngu ngơ

về

giẫm lối cô liêu!

 

BIỂN EM

 

Chiều mênh mang trước biển

Cảm nhận bằng nỗi thương

Mặn mòi… em là biển

Sóng ào ạt vô thường

 

Chiều trầm tư dạt nắng

Tiếng thời gian rì rầm

Cuộc từ ly mặn chát

Xõa ngọn triều mênh mông

 

Em nguyên sơ như biển

Níu giữ những gầm gào

Phong ba và tĩnh lặng

Vỗ vào bờ lao xao

 

Em cô đơn như biển

Nên chai lỳ khơi xa

Nồng nàn em… biển đó

Nên vóc dáng đàn bà

BIỂN CHIỀU

 

Một ngày thật lạ

Biển xanh xao

Chiều cũng xanh xao

Áo ai xanh lẫn dáng hài nỗi nhớ

Tóc gió thổi bay nỗi niềm buồn tênh

 

Biển mênh mông

Không gian cũng mênh mông

Chiều buông…

mấy lượt sóng buồn rơi

Bờ hoang hoải

úa vàng …cát tương tư

 

Tình yêu một thời

buông lơi mơ ước cũ

Chiều xõa tóc rũ buồn vô tận

Nửa đời là trò chơi cho ai cá cược

Chiều rơi…

tiếng thời gian vùng vẫy

 

Sóng bồi giăng loang lổ hương yêu

Trong đam mê

ta mường tượng một cõi tình

Người vẫn xa xăm

và thơ vẫn da diết

nhen trong lòng

Ngọn lửa con tim thao thiết…!

 

GIẤC MƠ BIỂN

 

Ta lại về phố biển một chiều buông

Hoàng hôn vỡ trong lũ triều cát trắng

Gió mênh mang chẳng khi nào lặng

Sóng bạc đầu cứ lớp lớp đa đoan

 

Cánh thiên di chim hoảng hốt gọi đàn

Ta yêu người lòng lang thang đây đó

Muốn quên đi mà tim xao xác nhớ

Khóe mắt đánh rơi… tình vụt hao gầy

 

Thương quá chừng… vạt tóc gió thôi bay

Cánh buồm đỏ… có bao giờ trở lại

Hay vẫn phiêu du trên sóng triều mê mải

Bãi cồn hoang tê tái bước chân về

 

Rồi một ngày sóng cũng chẳng đê mê

Chẳng muốn nhìn bông hoa đời nở vội

Dẫu tim yêu vẫn phập phồng nông nổi

Và thương đau có chịu ngủ cho yên

 

Người mải mê hái mộng xứ thần tiên

Như Lưu Nguyễn lạc miền quên cố quận

Đứng trước biển sao thấy lòng u uẩn

Ta tương tư từ thuở mới quen người…!

 

CÁNH HOA CUỐI MÙA THU

 

Như cánh hoa cuối mùa thu vừa nở

Người đi rồi

tình đó cũng ly tan

Ngẩn ngơ rơi từng giọt lệ bàng hoàng

Và ánh mắt nằm im theo hơi thở

 

Người đi rồi

mang bao nhiêu niềm nhớ

Câu hát ru ngày hạnh phúc ngọt ngào

Canh bạc đời cay đắng biết ra sao

Hai tay trắng người đàn bà câm lặng

 

Để đắng chiều

sóng xô đầy biển mặn

Cho bờ em còn khát đến bao giờ

Ngàn nhớ thương đau đáu một vần thơ

Chiều than thở buông mình theo nắng nhạt

 

Con dã tràng

dù ngàn năm xe cát

Sóng bạc đầu đánh vỡ nét ngây thơ

Cho trăm năm xé nát bóng đợi chờ

Đem tình muộn phơi đầy trên biển lặng

 

Anh là gió em chỉ là sông vắng

Xô vào nhau trút hết những bi thương

Chỉ nhìn nhau nào có được

chung đường

Em là đất anh là trời biển lạ

 

Những chiêm bao chới với nỗi xuân thì

Khi có thể bóng mưa chiều ngăn lối

Khi không thể bởi tình yêu mòn mỏi

Em cúi đầu tìm một bóng người đi…

 

NGUYỄN THỊ HẰNG

 

admin

0 Reviews

Write a Review

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *