Chùm thơ của Nguyễn Đức Sơn

 Chùm thơ của Nguyễn Đức Sơn

viet&doc- Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn (1937-2020) vừa qua đời tại Bảo Lộc, Lâm Đồng. Xin giới thiệu chùm thơ của ông như nén tâm hương tưởng nhớ một bậc tài hoa lận đận…

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

Bọt nước

 

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng

Những người đi trước sầu đeo nặng

Những người đi sau sầu không tan

 

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy hay hay nhưng làm sao cười

Như chuyện lớn lên rồi có vợ

Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi

 

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy vắng tan hoang ngụt đất trời

Cha mẹ anh em còn đông đủ

Mình tôi sao mối sầu không nguôi

 

Ngập ngừng chân bước con đường vắng

Mây trắng bay lên oà đất trời

Tôi cúi đầu nghe mình nhỏ lệ

Biết chuyện gì rồi cũng buồn thôi

 

Rộng biển trời ơi cái chán chường

Nhạt phèo cả những mối sầu vương

Ôi từng đêm thức nghe xa vắng

Về ngập trong hồn tự bốn phương

 

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Đôi lúc còn mơ chuyện trên trời

Đôi lúc còn buồn chuyện xa xôi

Khi biết trước sẽ lui về huỷ diệt

 

Vẫn biết thương nếu cha mẹ chết

Vẫn thấy sầu khi nhớ người yêu

Nhưng tình tôi thì vẫn không đều

Biết sao được hỡi người tôi mến

 

Vâng tình tôi thì cũng không nhiều

Coi tất cả chỉ là bọt nước

Vâng tất cả chỉ là bọt nước.

 

Một mình đi luồn vô luồn ra trong núi chơi

 

Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi

Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ

Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi

Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô

Chân rục rã tôi đi luồn ra núi

Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn với tập thơ mới xuất bản “Chút lời mênh mông”

Một mình nằm thở đủ kiểu trên bờ biển

 

Đầu tiên tôi thở cái phào

Bao nhiêu phiền não như trào ra theo

Nín hơi tôi thở cái phèo

Bao nhiêu mộng ảo bay vèo hư không

Sướng nên tôi thở phập phồng

Mây bay gió thổi trời hồng muôn năm

Mai sau này chỗ tôi nằm

Sao rơi lạnh lẽo âm thầm biển ru.

 

Cảnh đời

 

Có một con dế què

Cánh mòn đập rè rè

Không ai nghe

Kiến bu trần trụi cuối hè

Một mình trên Trái đất màu mè

Nằm chết trong lùm tre

 

Tất cả đều trật lất

 

Nếu không có quỷ ma

Khó bề thấy được Phật

Đó là sự thật của Trái Đất

Nhưng nghĩ cho cùng tất cả đều trật lất

 

Trên bờ hư không

 

Một đêm sao ở trên rừng

Đua nhau rụng xuống chào mừng nhân gian

Hồn tôi cây cối liên hoan

Rưng rưng tôi thấy trăm ngàn ước mơ

Tuổi vàng suối mộng trời thơ

Lớn lên tôi chết trên bờ hư không.

 

Tôi thấy mây rừng

 

Một ngày đau khổ chín trong tôi

Tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi

Cây thả trái sầu trên nước lắng

Mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi

 

Thôi nhé ngàn năm em đi qua

Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà

Trời sinh ra để chiều hôm đó

Tôi thấy mây rừng bay rất xa

 

Quê hương

 

tháng bảy dì về đơm nhãn

nhớ mang ra ít giạ chiêm

ruộng xưa cò bay thẳng cánh

gặt hái vừa độ trăng liềm

 

mười mấy năm rồi dì nhỉ

lạc loài xa mãi cố hương

giờ đây ngồi mà suy nghĩ

lòng dạ ai người không thương

 

quê mình ai còn ai mất

đi rồi gươm súng mùa thu

khóc mãi từng đêm lưu lạc

nói ra thêm oán thêm thù

 

ngõ về làm sao ngài ngại

xe cộ có dễ dàng không

kháng chiến người đi chưa lại

lúa khô héo cả ruộng đồng

 

ông ngoại chắc già ghê lắm

mấy người dì nữa nhưng thôi

đất cằn quê hương nứt rạn

kể thêm đau lòng dì ơi

 

dù sao cũng là xứ sở

đói nghèo đừng lạt tình thương

mười năm không cúng không giỗ

dì về ấm lại khói hương

 

tháng bảy dì về đơm nhãn

nhớ mang ra ít giạ chiêm

ở đây làm gì có bán

thấy người ta ăn bắt thèm.

 

NGUYỄN ĐỨC SƠN

 

 

 

 

 

admin

0 Reviews

Write a Review

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *