Chùm thơ của Hoàng Vũ Thuật

 Chùm thơ của Hoàng Vũ Thuật

viet&doc – Đám mây lơ lửng trước hiên/ Đám mây đứng yên từ sáng sớm/ Tôi chống gậy trông lên/ Dưới ánh nắng ban mai mở cửa/ Đám mây như hơi thở/ Của tôi/ Vừa phà ra sau bao ngày vất vả…

Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật – tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Đám mây lơ lửng

 

Đám mây lơ lửng trước hiên

Đám mây đứng yên từ sáng sớm

Tôi chống gậy trông lên

Dưới ánh nắng ban mai mở cửa

 

Đám mây như hơi thở

Của tôi

Vừa phà ra sau bao ngày vất vả

 

Cái khổ nhất của người ta

Phải đi bằng ba chân

Một chân tòng teng gậy gỗ

Dẫn qua lối hẹp sân nhà

 

Đám mây không chân không cánh

Vẫn ngự trên xanh từ sáng tới giờ

Còn tôi như đứa trẻ, lại như người già

Bật khóc khi cơn đau,

hạt cơm khi nhạt miệng

 

Những giọt máu trong tim

Tưởng chừng không cháy nữa

Soi con đường tôi qua

 

Tôi bẻ đôi chiếc gậy

Đứng thẳng bằng chân mình

Lòng nhập vào mây trắng.

 

Thời gian

 

Anh hiểu bước chân thời gian

khi anh đồng hành với nó

khi anh vượt lên bỏ lại phía sau những sợi rụng

không thể nằm cùng

chiếc gối cô đơn

 

Nhưng thời gian không chết

trẻ trung như gió như ánh sáng dịu dàng

thời gian mải miết một chiều

anh nhận ra thời gian với gương mặt rất hiền

chẳng khác gì đàn bướm trắng

 

Họ cho anh ác độc giết thời gian bằng tóc

ném vào khoảng không ngu ngốc

ném vào thời gian đương thì

hay lúc thời gian thao thức

đếm từng ngọn đèn vàng trong khuya.

 

Rơi

 

Mùa hè nhớ tới phượng

từng ép phẳng thời học trò

bên cửa sổ đơn sơ chú mèo hong nắng

cũng như tôi ngồi lặng thinh

có phải chúng ta đang bị cầm tù giữa bảng chữ cái

ở hai đầu thái cực cuộc sống

tôi muốn rời nơi đây ra với chú mèo

đôi mắt chú suốt trong vô thức

 

Những bông màu đỏ

nhắc ngày tháng ra đi

tôi tìm lại cuốn vở cũ chỉ thấy nét mực khô

cánh máu rơi rơi điệp trùng

thử ép mình lên trang sách cuộc đời

để trăm năm sau gặp lại

dẫu hy vọng như chú mèo con hong nắng

trước sân trường cô độc

rơi.

Bản hòa tấu Sơn Đoòng không tên

 

Đôi dải lụa tinh khôi

vắt ngang thân thể bầu trời

như hạt giống khát mầm mọc trong đêm

tôi chào đời từ vành nôi huyền bí

giai điệu không tên

bản hòa tấu triệu năm giữa lòng tay tạo hóa

 

Sơn Đoòng

trái tim trầm tích

bầu sữa nuôi tôi cùng bóng tối

nơi hang động đợi chờ cháy bỏng

niềm tin dẻo dai

cuồng loạn những cơn trở dạ

 

Trong veo như mắt mèo

nhập rồi

tan

liêu trai giáng thế

những con cá sáng lên bảy sắc cầu vồng

khỏa trần

từ mái núi xuống vực sâu bất tận

 

Chẳng ngôn từ nào mềm hơn bờ môi của đá

tình yêu tuôn trào

suối nguồn hạnh phúc

trắng xóa

thế giới của tôi đôi cánh mùa hè

trên thịt da kì vĩ Sơn Đoòng

vô biên hóa thạch.

 

Những bài thơ anh viết

 

Thật xấu hổ khi lòng tự dối

Với mọi người cái tốt thuộc về anh

Nhưng trái tim biết thừa có lỗi

Trái tim xưa nay vốn đập chân thành

 

Nếu cứ trụi trần mọi điều bỗ bã

Ngày mỗi ngày đáng sợ hơn nhiều

Nên cuộc sống lẽ thường, trả giá

Nỗi khổ nhất đời thuộc kẻ đang yêu

 

Anh cũng vậy giữa màn sương phủ

Sánh sao cùng trinh trắng tình em

Hãy chôn đi những vần thơ xấu số

Để trời xanh muôn thuở bình yên

 

Vì anh biết những bài thơ anh viết

Là thanh gươm tự giết trái tim mình.

 

HOÀNG VŨ THUẬT

 

admin

0 Reviews

Write a Review

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *