Chùm thơ của Hoa Níp

 Chùm thơ của Hoa Níp

viet&doc – Cần chuẩn bị cho một cuộc chia ly./ Mong bạn luôn nhớ đến tôi./ Tha thứ về những gì tôi chưa làm được./ Nhưng đó là tất cả nhận thức của tôi về Thế giới./ Tôi ích kỷ rồi chăng khi chỉ cháy cho riêng mình.

cánh đồng trắng

Khúc tưởng niệm thời thanh xuân
trên ghế giảng đường đại học 2003-2010

 

Cánh đồng mới gặt
tôi nằm trên rơm
mưa về trắng toát
cuốn tôi đi mất

Bao ngày tháng dài tôi còn đi hoài
chưa một hương hoa bên đường

Một chiều nọ
chợt gặp lại cánh đồng
tôi âm thầm trên cỏ
như là chính mình trở về với con gió ngày xưa

Bỗng nhớ
con gió nào réo rắt
bóng cò nào bát ngát
dòng sông nào trắng toát
thời gian nào tất bật

Nước mắt tôi giàn dụa trắng cơn mưa ban xưa

 

cần chuẩn bị cho một cuộc chia ly

Lời nguyện cầu cho những thân phận bị cuốn vào làn sóng tự sát ở Nhật Bản

 

Cần chuẩn bị cho một cuộc chia ly.
Mong bạn luôn nhớ đến tôi.
Tha thứ về những gì tôi chưa làm được.
Nhưng đó là tất cả nhận thức của tôi về Thế giới.
Tôi ích kỷ rồi chăng khi chỉ cháy cho riêng mình.
Cuộc chia ly nào không cần sự cháy.
Xác tro tàn rơi rụng xuống trăm năm.
Trong sắc xuân dưới cội anh đào.
Tôi ích kỷ rồi chăng khi chỉ cháy cho riêng mình.
Anh đào chỉ đẹp khi hoa đang rơi với gió mùa xuân.
Vì lúc rơi là lúc người ta đang cháy.
Vì khi rơi là khi đẹp nhất.
Và nhớ những chiếc đèn trời tôi thả.

 

13/9/2008

 

crossroad

Tôi cầm trên tay cây thánh giá
in rõ dòng chữ crossroad
nghĩa là những con đường giao nhau

Ồ không, sao có thể
khi road chỉ là một con đường?

Một con đường giao nhau?

Ở đâu ngoài phố có con đường ấy?
tôi băn khoăn tự hỏi

Đôi khi trong những lời thơ cũ kỹ
vô tình tôi dẫm lên tôi

Hôm nay,
tôi gặp lại mình trong chữ crossroad!

 

5/12/2006

Nhà thơ Hoa Níp (1985-2016)

 

lá thư ngày 5.1

5.1
Một ngày mém nắng, mém mưa…
không vui, không buồn
giữa trưa
bầu trời vẫn như ngái ngủ
lang thang lòng vòng, lang bạt loanh quanh
lại đưa chân về quán cũ
vẫn thế
ly café cũ,
không đường, ít đá, lạnh tanh

Tờ báo của ngày,
Vẫn những tin như ngày trước,
Cũng xã hội, kinh tế, văn hóa, giáo dục,…
Cũng đâm chém, chiến tranh
Cũng lừa đảo, chiếm đoạt,…
cũng chừng ấy sự kiện,
Cũng nóng hổi như nhau…
Trong lòng người thì vẫn nguội lạnh

 

Một ngày,
Không buồn, không vui,
Quán cũ,
Người cũ,
Không gian cũ,
Nhạc cũ,
Lòng nghe bâng quơ
Một nỗi nhớ rất xa xôi mơ hồ…

Mình đang đi đâu trên con đường không biết dẫn về đâu?
Mình đang làm gì và làm điều gì đó để làm gì?

Không vui, không buồn,
Có lẽ lâng lâng…
Người ta thường chỉ lâng lâng, bay bổng trên thành công
Còn mình, cũng lâng lâng,
Trên cái vô cùng của thực tại…

 

Sống chết là cuộc đời
Xoay vòng cũng là cuộc đời
Không ra khỏi đó được

Mỗi người nuôi một mộng tưởng cho riêng mình
Mình cũng nuôi một mộng tưởng cho riêng mình
Những mộng tưởng hoàn toàn khác nhau
Trong những cái không gì khác nhau…

Ngày hôm nay viết một lá thư
Ngày hôm sau cũng một lá thư
Cũng vậy những suy tư
Vẫn thế,
Hỏi sao cuộc đời không buồn tẻ

Suy tư đến mấy cũng chỉ là lý thuyết,
Chẳng ích lợi gì trong cuộc đời
Chưa có một nhà diễn thuyết nào sống với đời chỉ bằng lý thuyết

 

Xem ra, cũng có nhiều trường phái triết học
Cũng là khoa học của khoa học,
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở lý thuyết
Thì tất cả chúng cũng vẫn chỉ dừng lại ở phạm trù

Những phạm trù triết học
Không lợi lộc gì cho cuộc sống
Không liên quan gì đến cuộc sống
Có nghĩa là nó đã thoát ra được khỏi cuộc sống…
Nhưng nếu vậy thì triết gia sống để làm gì?
Khi không còn có ích lợi gì cho cuộc sống…

Những thắc mắc cứ đan xen nhau,
Những câu hỏi cứ nối đuôi nhau,
Cho đến tận cùng của cái tận cùng

 

Mấy mươi năm cho một đời người
Không quá dài,
Không quá ngắn

Nếu thời gian cứ trôi qua trong một ngày trầm lặng
Thấy như dài đằng đẵng,
Trong một ngày chật chội, lại thấy như ngắn ngủi, hư hao

Những lúc đêm bước chân về,
Mình cùng với bản thân mình tính toán,
Những thiệt hơn về thời gian,
Thật buồn  nếu cuộc đời cứ trôi qua vô nghĩa…


mặt nạ

 

Khi họ mang cặp kính đen che hai con mắt
Chẳng ai biết họ là điệp viên hay vệ sỹ

Khi họ khoác lên mình bộ veston phẳng lỳ,
Chẳng ai biết họ là doanh nhân hay chính khách

Khi họ ngồi trong một chiếc Cadillac
Chẳng ai biết họ là mafia hay doanh nhân

Khi họ mang một bộ dạng bất cần
Chẳng ai biết họ là nhà thơ hay gã hành khất

Khi họ bước trên đường với tấm khiên cưng xấc
Chẳng ai biết họ là tri thức hay ma-cô

Cặp kính đen, bộ veston, chiếc Cadillac, bộ dạng bất cần, tấm khiên cưng xấc,… là những chiếc mặt nạ họ vẫn đeo hàng ngày
Có người còn đeo chúng cả đời mà không mỏi mệt

Họ khoái trá khi lừa được người khác
Và tự sướng khi che dấu được bản thân mình

Còn bạn thì sao?
Bạn đang đeo chiếc mặt nạ gì?

 

15/10/2012

HOA NÍP

 

admin

0 Reviews

Write a Review

Bài viết liên quan

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *